Lịch sử tải xuống

STT Thành viên Thời gian
1 vũ đức ngọc Thứ hai, Tháng 4 25, 2016 - 16:24
2 chu anh Thứ sáu, Tháng 7 8, 2016 - 16:49
3 huỳnh lê Chủ nhật, Tháng 9 9, 2018 - 14:47
4 huỳnh lê Chủ nhật, Tháng 9 9, 2018 - 14:47

Sự phát triển du lịch Hà Nội trong thời kỳ đổi mới

Ảnh của Trương Thế Diệu
Truong The Dieu(2,424 tài liệu)
(0 người theo dõi)
Lượt xem 12
4
Tải xuống
(Lịch sử tải xuống)
Image CAPTCHA
Nhập các ký tự hiển thị trong ảnh.
Số trang: 187 | Loại file: DOC
  • M C L C
    M Đ U
    CH NG 1. NH NG V N Đ LU N C B N VƯƠ Ơ
    HO T Đ NG DU L CH.
    1.1. Khái ni m và các nhân t nh h ng. ưở
    1.1.1. Các quan ni m v du l ch.
    1.1.2. Các nhân t nh h ng đ n s hình thành phát tri n ưở ế
    du l ch.
    1.1.2.1. Tài nguyên du l ch.
    1.1.2.2. Các nhân t kinh t - chính tr - xã h i. ế
    1.1.2.3. C s h t ng và c s v t ch t k thu t.ơ ơ
    1.1.2.4. Ngu n nhân l c.
    1.2. Vai trò ho t đ ng du l ch đ i v i phát tri n kinh t ế
    h i.
    1.2.1. Du l ch và kinh t . ế
    1.2.2. Du l ch và chính tr .
    1.2.3. Du l ch và xã h i.
    1.2.4. Du l ch và văn hoá.
    1.2.5. Du l ch và môi tr ng. ườ
    1.3. Kinh nghi m phát tri n du l ch m t s đ a ph ng. ươ
    1.3.1. TP H Chí Minh liên k t h p tác phát tri n du l ch. ế
    1.3.2. Tây phát huy ti m năng văn hoá l h i đ phát tri n
    du l ch.
    1.3.3. Liên k t phát tri n du l ch Hu - Qu ng Nam - Đà N ng.ế ế
    CH NG 2. TH C TR NG DU L CH N I GIAI ĐO NƯƠ
    1990 - 2004.
    2.1. Nh ng ti m năng l i th so sánh đ phát tri n du ế
    l ch Hà N i.
    2.1.1. Tài nguyên du l ch t nhiên.
    2.1.1.1. Đ a hình.
    2.1.1.1. Khí h u.
    2.1.1.3. Ngu n n c. ướ
    2.1.1.4. Đ ng th c v t.
    2.1.2. Ti m năng v tài nguyên du l ch nhân văn.
    2.1.3.1. Các di tích l ch s - văn hoá - ki n trúc. ế
    1
  • 2.1.3.2. Các l h i dân gian.
    2.1.3.3. Các đ i t ng du l ch g n v i dân t c h c. ượ
    2.1.3.4. Các s ki n đ c bi t.
    2.1.3. u th v c s h t ng kinh t - xã h i.Ư ế ơ ở ế
    2.1.4. u th v các nhà cung c p d ch v du l ch.Ư ế
    2.1.5. Nh ng u th v v th trung tâm chính tr - kinh t - xã ư ế ế ế
    h i.
    2.1.6. u th v v trí đ a lý.Ư ế
    2.1.7. u th v ngu n nhân l c.Ư ế
    2.2. Đ c đi m phát tri n du l ch Hà N i tr c năm 1990. ướ
    2.2.1. Quan đi m, ch tr ng c a Đ ng Nhà n c v phát ươ ướ
    tri n du l ch Hà N i.
    2.2.2. K t qu , h n ch .ế ế
    2.3. Th c tr ng du l ch Hà N i giai đo n 1990 - 2004.
    2.3.1. Quan đi m, ch tr ng c a Đ ng Nhà n c v phát ươ ướ
    tri n du l ch.
    2.3.2. Th c tr ng và k t qu du l ch Hà N i. ế
    2.3.3. Bài h c kinh nghi m.
    2.3.3.1. Thành công.
    2.3.3.2. H n ch . ế
    Ch ng 3. PH NG H NG NH NG GI I PHÁP Cươ ƯƠ ƯỚ Ơ
    B N PHÁT TRI N NGÀNH DU L CH HÀ N I.
    3.1. Xu h ng và tri n v ng phát tri n du l ch.ướ
    3.1.1. D báo v ngành du l ch nh ng năm đ u th k 21. ế
    3.1.2. Đ nh h ng phát tri n du l ch Vi t Nam. ướ
    3.2. Đ nh h ng phát tri n du l ch Hà N i . ướ
    3.2.1. Quan đi m c b n v phát tri n ngành du l ch Hà N i. ơ
    3.2.2. M c tiêu phát tri n ngành du l ch Hà N i.
    3.3. Nh ng gi i pháp c b n đ phát tri n ngành du l ch ơ
    Hà N i.
    3.3.1. Tăng c ng hi u l c qu n Nhà n c đ i v i kinhườ ướ
    doanh du l ch trên đ a bàn Hà N i.
    3.3.2. S p x p, ki n toàn h th ng các doanh nghi p du l ch. ế
    3.3.3. Đ y m nh ho t đ ng xúc ti n du l ch Hà N i. ế
    2
  • 3.4.4. Chú tr ng tuyên truy n giáo d c du l ch đào t o, phát
    tri n ngu n nhân l c cho ngành du l ch.
    3.3.5. M r ng thu hút ngu n v n đ u t cho phát tri n du ư
    l ch.
    3.3.6. H p tác liên k t v i các đ a ph ng và h p tác khu v c. ế ươ
    3.3.7. T p trung xây d ng m t s s n ph m du l ch đ c tr ng ư
    c a Hà N i.
    3.3.8. Quy ho ch, b o t n, duy tu khai thác hi u qu các tài
    nguyên du l ch nhân văn.
    3.3.9. Tăng c ng ph i h p liên ngành trong phát tri n du l ch.ườ
    K T LU N
    TÀI LI U THAM KH O
    PH L C
    3

Thông tin tài liệu

Ngày đăng: 25/04/2016 , 15:56

Mô tả tài liệu:

Sự phát triển du lịch Hà Nội trong thời kỳ đổi mới

CHƯƠNG 1. NHỮNG VẤN ĐỀ LÝ LUẬN CƠ BẢN VỀ HOẠT ĐỘNG DU LỊCH. 1.1. KHÁI NIỆM VÀ CÁC NHÂN TỐ ẢNH HƯỞNG. 1.1.1. Các quan niệm về du lịch. Ngày nay, trên phạm vi toàn thế giới, du lịch đã trở thành nhu cầu không thể thiếu được trong đời sống văn hoá - xã hội và hoạt động du lịch đang được phát triển một cách mạnh mẽ, trở thành một ngành kinh tế quan trọng ở nhiều nước trên thế giới. Thuật ngữ “du lịch” trở nên rất thông dụng. Trong ngôn ngữ nhiều nước thuật ngữ này bắt nguồn từ tiếng Hy Lạp “tornos” với ý nghĩa đi một vòng. Thuật ngữ này đã được Latinh hoá thành “tornus”, và sau đó xuất hiện trong tiếng Pháp: “tour” nghĩa là đi vòng quanh, cuộc dạo chơi; còn “tourisme” là người đi dạo chơi, trong tiếng Nga là “typuzm”, trong tiếng Anh từ “tourism”, “tourist” được xuất hiện lần đầu vào khoảng năm 1.800 (Robert Lanquar. Kinh tế du lịch. NXB Thế giới. Hà Nội 1993. Người dịch: Phạm Ngọc Uyển và Bùi Ngọc Chưởng). Cho đến nay, tất cả các nhà nghiên cứu đều thống nhất rằng du lịch là một hoạt động của loài người, đã xuất hiện từ rất lâu trong lịch sử phát triển của xã hội loài người. Cùng với tiến trình phát triển của nhân loại, hoạt động du lịch ngày càng hoàn thiện. Du lịch không còn là hiện tượng lẻ loi, đặc quyền của cá nhân hay một nhóm người nào đó. Ngày nay, nó mang tính phổ biến và tính nhận thức với mục tiêu không ngừng nâng cao đời sống vật chất và tinh thần cho con người, củng cố hoà bình và hữu nghị giữa các dân tộc. Mặc dù có nguồn gốc hình thành từ rất lâu và phát triển với tốc độ nhanh như vậy, song cho đến nay lại tồn tại nhiều cách hiểu khác nhau về khái niệm “du lịch”, điều đó xuất phát từ nhiều nguyên nhân: do góc độ nghiên cứu khác nhau, do sự khác biệt về ngôn ngữ, do tính chất phức tạp của hoạt động du lịch, do trình độ phát triển của hoạt động du lịch có sự chênh lệch theo thời gian, theo không gian… Nhìn chung, cùng với quá trình phát triển của trình độ khoa học kỹ thuật, cùng với tiến trình phát triển của xã hội loài người, hoạt động du lịch ngày càng phát triển toàn diện và theo đó nhận thức về khái niệm “du lịch” của con người cũng ngày càng thống nhất và đầy đủ hơn. 1.1.1.1. Quan niệm trước đây về du lịch. Khái niệm “du lịch” có ý nghĩa đầu tiên là sự khởi hành và lưu trú tạm thời của con người ngoài nơi cư trú thường xuyên của họ. Từ xa xưa, loài người đã khởi hành với nhiều lý do khác nhau: vì lòng ham hiểu biết về thế giới xung quanh, vì lòng yêu thiên nhiên… và du lịch mới chỉ là một hiện tượng tự phát của các cá nhân. Mầm mống đầu tiên của hoạt động kinh doanh du lịch bắt đầu từ cuộc phân chia lao động xã hội lần thứ hai, lúc ngành thủ công nghiệp xuất hiện và tách ra khỏi ngành nông nghiệp truyền thống. Và cho đến giai đoạn phân chia lao động lần thứ ba của xã hội loài người, khi ngành thương nghiệp xuất hiện vào thời chiếm hữu nô lệ thì hoạt động kinh doanh du lịch trở nên rõ nét hơn. Vào đầu thế kỷ 17, đầu máy hơi nước được sử dụng rộng rãi đã tạo nên một cuộc cách mạng trong lĩnh vực giao thông, và đây chính là nguyên nhân làm cho du lịch phát triển mạnh mẽ - các cuộc hành trình của khách du lịch trở nên dễ dàng hơn. Đến thế kỷ 19, hoạt động du lịch cũng chủ yếu mới mang tính tự phát, khách du lịch vẫn còn tự tổ chức và đảm bảo các nhu cầu của mình trong các chuyến đi. Trong suốt quá trình lịch sử lâu dài như vậy, do nhiều lý do: trình độ phát triển của hoạt động du lịch, do sự nhìn nhận của xã hội về du lịch, do sự đóng góp của ngành du lịch vào nền kinh tế xã hội còn khiêm tốn… nên nhận thức về du lịch còn chưa đầy đủ. Trong thực tế thì du khách hầu hết là những người hành hương, thương nhân, các văn nhân nghệ sĩ, tầng lớp quan lại quý tộc… Người ta quan niệm du lịch là một hoạt động mang tính văn hoá, nhằm thoả mãn nhu cầu giải trí và những nhu cầu hiểu biết của con người. Du lịch không được coi là hoạt động kinh tế, không mang tính chất kinh doanh và ít được chú trọng đầu tư để phát triển. Mãi cho đến tận khi du lịch trở thành hiện tượng đại chúng, nhu cầu du lịch trở nên phổ biến hơn thì bắt đầu nảy sinh hàng loạt các vấn đề về việc đảm bảo chỗ ăn, chỗ ngủ, các sinh hoạt khác… cho khách du lịch trong thời gian họ tạm thời sống ngoài nơi cư trú thường xuyên của họ, dẫn đến việc xuất hiện các nghề mới phục vụ nhu cầu khách du lịch như kinh doanh khách sạn, nhà hàng, hướng dẫn du lịch… Hàng loạt các cơ sở kinh doanh du lịch cùng các tổ chức du lịch ra đời. Và cho đến giữa thế kỷ 20, sau khi chiến tranh thế giới lần thứ hai kết thúc, tạo điều kiện ổn định về môi trường kinh tế chính trị, hoạt động du lịch mới thực sự trở thành một ngành kinh tế và có vị trí ngày càng quan trọng trong đời sống xã hội loài người. Du lịch là hiện tượng kinh tế - xã hội phức tạp và trong quá trình phát triển, nội dung của nó không ngừng được mở rộng và ngày càng phong phú. Trong bối cảnh đó, để đảm bảo sự phát triển bền vững của hoạt động du lịch thì việc xây dựng một quan niệm đúng đắn về du lịch, vừa mang tính chất bao quát, vừa mang tính chất lý luận và thực tiễn là hết sức cần thiết. 1.1.1. 2. Quan niệm khoa học về du lịch. Trong lịch sử phát triển lý thuyết về khoa học du lịch, đã tồn tại khá nhiều quan điểm khác nhau, chúng ta sẽ xem xét một số khái niệm tiêu biểu về du lịch. Năm 1811, tại Anh đã đưa ra định nghĩa đầu tiên về du lịch: “Du lịch là sự phối hợp nhịp nhàng giữa lý thuyết và thực hành của các cuộc hành trình với mục đích giải trí”. Định nghĩa này xem xét hoạt động du lịch dưới góc độ động cơ, và chưa phản ánh hết các hoạt động du lịch bởi giải trí chỉ là một trong những động cơ đi du lịch. “Du lịch là sự chinh phục không gian của những người đến một địa điểm mà ở đó họ không cư trú thường xuyên”(Glusman, Thuỵ Sĩ, 1930). Du lịch gắn với việc nghỉ ngơi, giải trí nhằm hồi phục, nâng cao sức khoẻ và khả năng lao động của con người, nhưng trước hết liên quan tới sự di chuyển của họ. Với các cách tiếp cận trên, bản chất của du lịch chủ yếu mới chỉ được giải thích dưới góc độ là một hiện tượng, một hoạt động thuộc nhu cầu của khách du lịch. Theo GS TS Hunziker và GS TS Krapf, Thuỵ Sĩ: “Du lịch là tập hợp các mối quan hệ và hiện tượng phát sinh trong các cuộc hành trình và lưu trú của những người ngoài địa phương, nếu việc lưu trú đó không thành cư trú thường xuyên và không liên quan đến hoạt động kiếm lời”. Định nghĩa này đã thành công trong việc mở rộng và bao quát đầy đủ hơn hiện tượng du lịch, tuy nhiên vẫn có hạn chế khi chưa phản ánh hết các hoạt động du lịch (VD: hoạt động trung gian, hoạt động sản xuất sản phẩm…). Định nghĩa này được Đại hội lần thứ 5 của Hiệp hội quốc tế những nhà nghiên cứu khoa học du lịch (IAEST - International Association of Scientific Experts in Tourism) chấp nhận làm cơ sở cho môn khoa học du lịch nhưng cần phải tiếp tục hoàn thiện. “Du lịch là tập hợp các hoạt động tích cực của con người nhằm thực hiện một dạng hành trình, là một công nghiệp liên kết nhằm thoả mãn các

Tin mới nhất

Trang